A big THANK YOU! Cảm ơn anh chị em TNV SEMVAC Helps

Thứ bảy vừa rồi một thân chủ của SEMVAC Helps đến văn phòng Springvale nói chuyện với các thiện nguyện viên. Trong câu chuyện anh cho biết Bộ nhà cửa vừa thông báo quyết định cấp cho anh một căn nhà ở vùng Richmond. Anh cám ơn sự giúp đỡ của SEMVAC Helps nhất là của luật sư Steve Michaelson và chị Gấm.

Anh là người tàn tật, đi đứng khó khăn, bị trầm cảm nặng lại thêm bệnh mất ngủ kinh niên. Hơn 10 năm nay anh sống ở một chung cư của chính phủ tại Collingwood. Từ 2006 khi có người mới dọn vô ở tầng trên căn anh đang ở, họ liên tục gây nhiều tiếng ồn về ban đêm, đôi khi đến 3-4 giờ sáng. Tình trạng này làm cho các bệnh sẵn có của anh trầm trọng thêm. Nhiều khi nửa đêm ồn quá anh phải lái xe ra chỗ vắng để ngủ. Và cứ như thế, tình trạng này đã kéo dài suốt hơn 10 năm.

Anh đã than phiền với văn phòng gia cư nơi anh ở trên dưới 30 lần nhưng câu trả lời của văn phòng lúc nào cũng là " chúng tôi không tìm đủ bằng chứng để cóthể can thiệp". Anh cho chúng tôi xem một tập hồ sơ dày cộm mà anh cất giữ hơn 10 năm qua bao gồm thư từ trao đổi giữa văn phòng gia cư và anh, giấy chứng nhân của bác sỹ và chuyên viên tâm lý về những ch́ứng bệnh anh đang có, bản sao giấy anh khiếu nại về tiếng ồn, hình ảnh chụp sau khi anh bị hành hung trong phòng giặt của chung cư...

Trong suốt 10 năm ấy, anh đã tìm sự giúp đỡ của nhiều hội đoàn người Việt, (xin miễn nêu tên) nhưng không có kết quả gì thiết thực. Tình trang mất ngủ triền miên đã khiến anh tính đến chuyện tự tử. Nhân nghe SBS giới thiệu về dịch vụ SEMVAC Helps, tháng 5/2018 anh tìm đến nhờ giúp đỡ nhưng chẳng hy vọng gì mấy. Vì theo kinh nghiệm với những hội đoàn khác anh có cảm giác không ai có thể chọc thủng bức tường của bộ gia cư để giúp anh đạt được kết quả mong muốn.

Trong suốt 4 tháng đầu với SEMVAC Helps, luật sư Michaelson đã viết nhiều lá thư cho bộ gia cư để can thiệp, ông cũng kêu gọi sự giúp đỡ của Minister for Housing Richard Wyne nhưng kết quả cũng rất khiêm tốn khiến anh cảm thấy những nghi ngờ ban đầu của mình khi đến nhờ SEMVAC Help là đúng: “không ai có thể giúp anh! “

Anh bắt đầu có ý nghĩ bỏ cuộc thì một thiện nguyện viên của SEMVAC Helps liên lạc với bộ gia cư xin lấy hẹn gặp trực tiếp người có trách nhiệm để trình bày và tìm cách giải quyết. Trong bốn cuộc họp người thiện nguyện viên phải bỏ công việc làm, đi xe lửa từ Springvale lên Richmond rồi đổi xe bus đến văn phòng gia cư tại Collingwood. Hai cuộc họp đầu diễn ra rất căng thẳng vì nhân viên bộ gia cư dường như chỉ làm những bổn phận tối thiểu của một công chức mà không có thiện chí giải quyết. Cuộc hẹn thứ ba, người thiện nguyện viên yêu cầu chỉ gặp người có thẩm quyền quyết định. Trong buổi họp ấy sau khi nghe trình bày và xem xét một số bằng chứng, nhân viên bộ gia cư tỏ ý thông cảm và hứa sẽ đưa anh vào danh sách khẩn cấp sau khi được biết tình trạng mất ngủ đã đưa anh đến ý nghĩ tự tử. Hai tuần sau, trong cuộc hẹn sau cùng, bộ gia cư thông báo đã sắp xếp được cho anh chỗ ở mới phù hợp với nhu cầu sức khoẻ của anh.

Anh cho biết anh không tin được tai mình khi nghe tin được cấp nhà! Cơn ác mộng kéo dài suốt 12 năm của anh cuối cùng cũng có ngày chấm dứt sao? Những “hy vọng rồi thất vọng” cứ lặp đi lặp lại suốt 12 năm nay lại chấm dứt một cách đột ngột vậy sao? Anh muốn cám ơn trời đất nhưng nghĩ lại trời đất ở đâu suốt 12 năm qua trước bao lời cầu nguyện của anh? Và anh đã đến đây để cám ơn những người đã hy sinh công sức, thời giờ cuả bản thân và gia đình để ra đây giúp đỡ những đồng bào gặp khó khăn trong cuộc sống như anh.

Tuan Dao